Năm đó tôi có đúng 200 triệu.
Không phải tiền dư. Tiền gom. Tiền để dành nhiều năm.
Người ta đem 200 triệu mua xe, mua đất ngoại ô, mở quán cà phê.
Tôi mua tài sản số.
Lúc đó ai cũng cười.
“Thằng này điên.”
“File trên mạng mà gọi là tài sản?”
“Code, domain, data, nội dung số… bán cho ma à?”
Tôi không giải thích.
Tôi chỉ âm thầm gom.
Mua tên miền đẹp.
Mua source code.
Mua thư viện nội dung.
Mua traffic.
Mua data.
Mua những thứ người ta chưa định giá được.
200 triệu chia ra hơn 40 món tài sản.
Có món mua 2 triệu.
Có món mua 20 triệu.
Có món bị chửi là rác.
Nhưng tôi biết… rác của người này là mỏ vàng của người khác.
Ba năm đầu gần như không có tiền.
Chỉ tích sản.
Chỉ build.
Chỉ ghép từng mảnh.
Đến năm thứ tư, một công ty Singapore hỏi mua một hệ thống tôi dựng từ mấy domain cũ và bộ code từng mua 7 triệu.
Giá họ trả: 11 tỷ.
Tôi không bán hết.
Tôi bán quyền khai thác.
Giữ lõi.
Đó là lần đầu tiền bắt đầu sinh ra tiền.
Sau đó tôi hiểu một nguyên lý:
Tài sản số khác bất động sản.
Đất chỉ tăng một lần theo chu kỳ.
Tài sản số nếu đúng cấu trúc… nó tự nhân bản.
Một đoạn code bán 1 lần, có thể bán 10.000 lần.
Một domain mua 5 triệu, có thể thành hệ sinh thái 500 tỷ.
Một database nếu có nhu cầu đúng, nó là mỏ dầu.
Từ 200 triệu ban đầu…
11 tỷ…
rồi 23 tỷ…
rồi 50 tỷ.
Tính theo định giá tài sản.
Chưa kể dòng tiền.
Nhiều người hỏi:
“Anh đánh coin à?”
Không.
Tôi không chơi thứ lên xuống bằng cảm xúc.
Tôi mua thứ tạo ra dòng tiền.
Tài sản, không phải vé số.
Khác nhau ở đó.
Giờ nhiều ông thấy tôi nói chuyện 50 tỷ tưởng may mắn.
Không.
50 tỷ không sinh từ 200 triệu.
50 tỷ sinh từ việc nhìn ra thứ thiên hạ không coi là tài sản.
Tiền lớn thường nằm ở chỗ số đông chê cười.
Cái đó mới là bí mật.
Nếu muốn tôi có thể .
Để lại một bình luận